Showing posts with label Đỗ Khắc Chung. Show all posts
Showing posts with label Đỗ Khắc Chung. Show all posts

Oct 30, 2013

Vịnh cúc kỳ nhị

Tác giả: Đỗ Khắc Chung 杜克鍾
詠菊其二
重陽摘蕊陶釀醉
秋夕餐英屈愛香
二老風流千載遠
天教菊隱出承當

Trùng dương trích nhuỵ đào nhương tuý 
Thu tịch xan anh khuất ái hương 
Nhị lão phong lưu thiên tải viễn 
Thiên giao cúc ẩn xuất thừa đương

Dịch nghĩa: 
Vịnh hoa cúc (bài 2)
Tiết trùng dương hái nhị, họ Đào ủ men say, 
Chiều thu ngậm cánh hoa, họ Khuất yêu hương ngát; 
Phong độ hai ông già đã nghìn năm xa rồi, 
Nay trời trao chức “hoa cúc ẩn dật” phải ra gánh vác.


Dịch thơ:
Trùng cửu hái hoa, Đào cất rượu, 
Chiều thu nếm nhuỵ, Khuất yêu hương. 
Phong lưu hai vị nghìn năm khuất, 
Cúc Ẩn trời trao, hãy đảm đương. 
                                             Huệ Chi 

II 
Ủ men hoa hái Trùng Dương, 
Chiều thu nếm nhụy, yêu hương cúc nồng, 
Hai già đã cách ngàn trùng, 
Trời cao Cúc Ẩn ra đương việc đời. 
                                                 Đỗ Quang Liên



Chú thích: 
- Trùng Dương: tết mùng 9 tháng 9; Đào Tiềm (tự là Uyên Minh, 365-427) yêu hoa cúc. Câu thứ nhất muốn nói Đào Tiềm, ngày 9 tháng 9 hái hoa cúc, ủ men nấu rượu. 
- Câu 2 muốn nói đến Khuất Nguyên (340-278 TCN) người nước Sở thời Chiến Quốc, tính trung thực, cao khiết, bị vua nước Sở bỏ rơi, ông làm bài Ly Tao nổi tiếng, trong bài thường dùng hoa cúc, ví với phẩm chất trong sạch của mình. 
- Câu 4, tác giả có ý chỉ mình, vì tên tự của ông là Cúc Ẩn.


Oct 29, 2013

Vịnh cúc kỳ nhất

Tác giả: Đỗ Khắc Chung 杜克鍾
詠菊其一
騷名莫負少年時
試向花場植將旗
入夢斷無春草句
吟香喜有菊花詩

Tao danh mạc phụ thiếu niên thì  
Thí hướng hoa trường thực tướng kỳ 
Nhập mộng đoạn vô xuân thảo cú 
Ngâm hương hỷ hữu cúc hoa thi

Dịch nghĩa: 
Vịnh hoa cúc (bài 1) 
Tuổi trẻ chớ phụ cái danh tao khách, 
Thử đem ngọn cờ tướng trồng ở bãi hoa; 
Đi vào giấc mơ, tuyệt không có câu thơ “Cỏ xuân”, 
Vịnh hương thơm, mừng có bài thơ hoa cúc.

Dịch thơ: 
Thiếu niên đừng vội phụ tài thơ, 
Thử đến vườn hoa cắm ngọn cờ; 
Linh Vận không vào trong mộng hứng, 
Uyên Minh mừng gợi được hồn thơ. 
                                                   Huệ Chi 

II 
Thiếu niên chớ phụ tài thơ, 
Vườn hoa, thử cắm ngọn cờ Tướng quân; 
Trong mơ, không tứ “cỏ xuân”, 
Vịnh hương, mừng có thơ thần cúc hoa. 
                                              Đỗ Quang Liên



Chú thích: 
- Khắc Chung người huyện Giáp Sơn, phủ Tân Hưng, đặt tên là Cúc Ẩn. Năm 1285, quân Nguyên đánh nước ta, ông được mang thư giảng hòa sang trại giặc, với thực chất là dò xét tình hình. Ông đối đáp cứng cỏi khiến Ô Mã Nhi phải thán phục. Sau chiến thắng, ông được ban họ của Vua và chức Đại hành khiển. Trải ba đời vua Nhân Tông, Anh Tông, Minh Tông, ông lên đến chức Thiếu bảo hành thánh, hàm Đông trung thư môn hạ bình chương sự, và được vua Minh Tông ban tên tự là Văn Tiết. Năm 1307, ông được giao cứu công chúa Huyền Trân khỏi bị hỏa thiêu. Nhưng ông cũng có sai lầm khi dính líu vào phe phái trong triều, gây nên cái chết của Trần Quốc Chẩn. 
- Cỏ xuân: Tạ Linh Vận có em là Tạ Huệ Liên 10 tuổi đã giỏi thơ, mỗi lần Vận làm thơ, có Liên thì thường nghĩ được những câu thơ hay. Một hôm, ở Vĩnh Gia, mãi không nghĩ ra được tứ thơ, chợt nằm mơ thấy Huệ Liên, thế là câu Trì đường sinh xuân thảo (bờ ao cỏ xuân mọc) nảy ra trong trí. Tác giả muốn nói mình không có phong cách Tạ Linh Vận, nhưng gần với Đào Tiềm, rất yêu hoa cúc.